Blast






























photo from Nadeem Karim|flickr
"rồi ngàn cánh chim bay" from lu






22 thg 3, 2018

.

1. tôi cùng man ngồi ở bobapop, một buổi tối, quán đông. Tôi hỏi tết này mày có về bắc không, man nhìn nhìn vẻ khó chịu, vẻ khó chịu rất nhanh. Tôi thở. Mày vừa hỏi tao tức thì và tao có trả lời rồi, hai tám tết đi mùng tám tao về. Tôi ừ. Suốt buổi tối man mang thêm ba lần khó chịu nữa, ba lần khó chịu rất nhanh, lần thứ nhất khi biết tôi gọi trà xí muội, lần thứ hai khi có một người lạ ngồi gần, lần thứ ba lúc đám học sinh the thé cười đùa. Ngày hôm sau man mang cho tôi một thỏi son dưỡng và một cây giò bê nặng. Tôi đã để man đợi trước nhà hơn mười lăm phút, điện thoại tôi gặp vấn đề. Tôi hỏi, mai bay rồi phải không.

man không tên là man. Man mang một tên khác. Trong một lần tình cờ tôi biết, tiếng nhật man nghĩa là ngàn. Tôi mở điện thoại lưu số man lại và đặt tên trong danh bạ là man. Trước đây tôi không lưu số man, một lần tình cờ man biết được, nhìn nhìn tôi vẻ khó chịu, vẻ khó chịu nhanh hơn ở bobapop, hỏi tại sao. Tôi đưa mắt, vì tao nhớ rồi. Thật ra nếu lúc đó man bảo tôi đọc thử xem, tôi sẽ không đọc được. Tôi nhớ số man không hết, kiểu thấy dãy số đó tôi biết rằng man gọi, không thấy dãy số đó tôi lúng búng không chín tám tám chín không.

tôi và man làm bạn với nhau cũng được ngàn năm rồi.

2. ngày stephen hawking mất, tôi đã định gửi mail cho một người bạn, hôm nay stephen hawking mất, và tao nghĩ đến mày. Rốt cuộc tôi đã không gửi. Hơn hai năm rồi tôi không liên lạc với bạn. Tôi còn hai bức mail của bạn chưa đáp, một bức đã xóa từ lâu, một bức vẫn còn giữ vì tiêu đề có chữ "please".

3. mười lăm ngày trước tôi nghe một bản nhạc của rachmaninov.